"Đừng...
Đừng, mọi chuyện thật sự không phải là như cô nghĩ, là tôi cứu.."
Triệu Phong giải thích.
"Anh đừng nói nữa! Tôi đi chết ngay bây giờ cho anh xem!" Chu Linh cầm dao trên tay, càng dùng nhiều sức hơn.
"Được...
Tôi đi, bây giờ tôi sẽ đi!" Triệu Phong biết mình giải thích nữa cũng vô ích, Chu Linh cũng sẽ không tin, hơn nữa rất có thể sẽ tạo thành hậu quả nghiêm trọng! Nói xong, Triệu Phong chậm rãi đi về phía cửa, mãi cho đến khi Triệu Phong biến mất, Chu Linh mới buông lỏng cánh tay đang giơ lên xuống.
"Vì sao...
Vì sao lại đối xử với tôi như vậy!" Sau khi Triệu Phong rời đi, Chu Linh mới ôm mặt khóc.
Tất cả những gì xảy ra trước mắt, làm cho Chu Linh không nghĩ ra bất kỳ lý do gì để thuyết phục mình không cảm thấy nhục nhã.
Mà chuyện xảy ra cuối cùng trong trí nhớ của cô ta là lúc ở trong quán bar.
Sau khi gọi điện thoại cho Vương Phong lần thứ N mà không có người nhận, Chu Linh hoàn toàn phát điên.
Cô ta không biết vì sao lại thành ra như này.
Chu Linh hối hận, tại sao mình lại muốn đi tới buổi tiệc đó, làm sao lại không nhận ra Triệu Phong là tên khốn nạn.
Vậy thì bây giờ Vương Phong đang ở đâu? Nghĩ đến những vấn đề này, trong Chu Linh loạn thành một đống.
Sau khi khóc rống một lúc, Chu Linh mới bình tĩnh lại.
Cố gắng nhớ lại những thứ bản thân đã gặp phải, nhưng dù có nghĩ thế nào, Chu Linh cũng chỉ nhớ tới sau khi Vương Phong đi nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727278/chuong-703.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.