Vừa nghe lời này thì Điền Văn Uyên thấy vui ngay.
Ông còn tưởng lúc trước mình bị Triệu Phong nắm thép không thể trở mình, chẳng ngờ Triệu Phong lại tự đâm đầu vào chỗ chết, dám đánh cược một trận mài không có cơ thắng thế này.
Điều này khiến Điền Văn Uyên cảm giác như thế mới vượt qua cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
“Hahaha, Triệu Phong, cược! Tôi cược! Dù sao thì cậu thua chắc rồi!” Điền Văn Uyên cười lớn.
Thế nhưng vào giờ phút này, Điền Văn Triết lại tỏ vẻ nghiêm trọng, ông ta cứ cảm thấy có điều không may nhưng lại không sao nói rõ được.
Ông cũng hiểu ván cược giữa Triệu Phong và cậu Năm thì Triệu Phong hoàn toàn không có tí phần trăm cơ may thằng nào cả, thế nhưng vẫn cứ có dự cảm không lành.
“Văn Uyên, không nên quyết định vội vàng, chú suy nghĩ kỹ trước đi đã
Lúc này Điền Văn Triết lên tiếng cảnh cáo. “Anh cả, anh cứ yên tâm đi, nếu đến cả loại cược thể này mà em còn không thắng được nữa thì đúng là sống uổng rồi!”
Điền Văn Uyên cũng muốn thông qua ván cược này để chứng minh bản thân mình
“Vậy thì đượcĐiều Văn Triết cũng chỉ đành thôi.
Ông ta nhìn Triệu Phong đứng ở hiện trường, có cảm giác không sao nhìn thấu được, cho dù Triệu Phong còn đang tuổi trẻ, tầm đó đứng trong lớp người trong giới thì cũng chẳng đáng là lớp tiểu bối, song lại khiến ông ta nảy sinh cảm giác hoảng hốt vô cớ.
Tiếp đó, nhóm người chuyên gia cùng đi lên, bắt đầu tiến hành giám định số đồ gỗ trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727049/chuong-474.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.