Không chỉ Điền Văn Uyên giật mình sợ hãi mà những người khác cũng rặt một vẻ ngạc nhiên đến không ngờ.
Đến cả người vẫn luôn giữ vững niềm tin tưởng với Triệu Phong như Tống Trí Viễn cũng manh nha đôi chút hoài nghi.
Đến cả hai vị như Hoàng Thanh Sơn và Hoàng Thanh Thạch cũng lắc đầu mãi.
“Ông Viễn này, người ông tiến cử đúng là biết ăn to nói lớn nhỉ?
“Nào có phải dạng vừa, kiểu này là sắp được đằng chân lân đằng đầu rồi đấy”
Hai ông cụ bên Phái nhà họ Hoàng này đúng là được sướng mà không biết hưởng. Đệ tử quan môn của Đệ Nhất Giám Bảo Tông Sư Hoa Hạ đang giúp đỡ cho Phái nhà họ Hoàng, thế mà họ vẫn có mặt mũi mà lên tiếng chê bai.
“Cậu Triệu Phong nếu đã dám nói như vậy thì hẳn là có lý riêng của cậu ta, cậu ta là người làm việc lý trí, sẽ không làm chuyện ngoài tầm kiểm soát đâu” Tống Trí Viễn khẽ nhíu mày, không nặng không nhẹ mà đáp lời.
Tiếp đó, Tống Trí Viễn vẫn không nhịn được mà cả giận với Hoàng Thanh Sơn và Hoàng Thanh Thạch: “Hai người các ông đợi chút nữa đi nói đỡ cho cậu Triệu Phong mấy câu, không thì phái nhà họ Hoàng của mấy người không có chỗ để mà lật mình Vân Thành đâu!”
Hoàng Thanh Sơn và Hoàng Thanh Thạch nhìn nhau trân trần, đều cảm thấy Tống Trí Viễn thật sự rất không nên nói ra những lời này, cho dù khả năng giám định của Triệu Phong xuất sắc vượt xa các bạn đồng lửa, song dù sao thì cậu ta vẫn chỉ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727048/chuong-473.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.