Lời nói của Triệu Phong chỉ đơn giản nói lên nguyện vọng của khán giả.
Đúng vậy, họ nghe Điền Văn Uyên dây dưa kéo dài thời gian phiền chết đi được.
Đã nói nhiều như vậy, thực sự chẳng có ích lợi gì.
“Cậu! Không biết phép tắc! Một tên hậu bối đơn thuần sao có thể ngắt lời tiền bối!” Điền Văn Uyên nổi giận cau mày.
“Tiền bối ông là cái thá gì, im miệng nghe tôi nói!” Triệu Phong nhìn Điền Văn Uyên độc đoán.
“Rất đơn giản. Có một cuốn sách tên là “Hồ sơ chế tạo các sản phẩm nhà Thanh” Nói rõ hơn, đó là tài liệu lưu trữ của các bộ phận chế tạo thời nhà Thanh. Trong số đó, có một ghi chép ở chương đồ gỗ: ngày mười bảy tháng hai, năm Ung Chính thứ tám. Vị Quan Hải Vọng phụng chỉ phải làm một chiếc bàn tròn bằng gỗ tử đàn, đường kính hai thước sáu, cao chín phần, chân thắng, sơn vàng. Sáu chiếc ghế mũ quan bằng gỗ tử đàn, được trang trí, chạm khắc hình con Dơi.”
Những gì Triệu Phong nói là đúng, thực sự có một cuốn sách tên là “Hồ sơ chế tạo các sản phẩm nhà Thanh”
Nơi đây là nơi chuyên chế tạo các vật phẩm của nhà họ Hoàng Trong triều đại nhà Thanh và được quản lý bởi quan nội vụ phủ đại thần do hoàng đế đặc phái. Hơn 60 phường chế tạo đã được thiết lập, liên quan mật thiết đến cuộc sống hàng ngày của gia đình hoàng gia.
Ngoài việc chế tạo, sửa chữa và thu thập các vật dụng của triều đình, họ còn tham gia vào việc trang trí và nội thất, vẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727047/chuong-472.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.