Câu nói “đơn giản” của Triệu Phong, xem ra trong mắt một số người, thật là điên khùng.
Nó cách xa hơn mười mét, chuyển sang nhìn gần, căn bản ngay cả chất liệu gỗ cũng khó có thể nhìn rõ. Nhưng Triệu Phong lại nói rằng anh có thể biết mọi thông tin về chiếc ghế này.
Hoàng Thanh Sơn và Hoàng Thanh Thạch nhìn nhau, sau đó cả hai đều lắc đầu.
Ở phía đối diện, Điền Văn Uyên quyết tâm giành chiến thắng, tự tin có thể trấn áp được Triệu Phong trong lần Thẩm định đồ gỗ này.
Nhưng mà, Triệu Phong không để cho Điền Văn Uyên cơ hội tiếp tục tự đắc, cậu ta nói: “Đầu tiên là vật liệu, chính là làm từ gỗ cây Tử Đàn. Vả lại, nói về niên đại, chỗ tựa lưng của chiếc ghế này ăn khớp với hai bên, hai đầu phía trước của tay vịn trái và phải đều nhọn, tấm lưng hình chữ S, hơn nữa dùng một tấm gỗ nguyên khối tạo thành. Không nghi ngờ gì rằng đây là một chiếc ghế mũ quan chính thức xuất hiện vào đầu năm thứ tư thời đại nhà Thanh”
Quả nhiên là đơn giản vậy thôi, Triệu Phong dễ dàng phán đoán được những thông tin quan trọng của chiếc ghế này.
Điền Văn Uyên sửng sốt, khuôn mặt già nua gắm xuống, cảm thấy kinh ngạc.
Bởi vì những gì Triệu Phong nói, toàn bộ đều đúng, nó thực sự là một chiếc ghế mũ quan bằng gỗ Tử đàn năm thứ tư của nhà Thanh, không sai chút nào.
“Không bình thường! Thằng nhóc này là cái con mắt gì? Cách xa hơn mười mét có thể lấy được nhiều tin tức quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727046/chuong-471.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.