Đầu của Điền Văn Uyên ong ong như sắp nổ tung.
“Điền Văn Uyên tôi đường đường được giới chơi đồ cổ Vân Thành công nhận là bậc thầy giỏi nhất về đồ gỗ, muốn tôi quỳ lạy trước tên ranh con nhà cậu? Còn muốn nhận cậu làm thầy?”.
Lúc này, có rất nhiều khách nhao nhao lên. “Quỳ! Nhất định phải quỳ!”
“Cậu tự xưng là thầy, còn không bằng một đứa trẻ danh vắt mũi chưa sạch”
“Cái danh đại sự là do ông tự gắn cho mình phải không. Thực lực không có mà cứ ra vẻ ta đây”
“Nên nhận thua mới đúng, ông là đại sự nên có phong thái của đại sự, có được duỗi được mới là đại sự thật sự”
“Trước kia ông coi thường Triệu Phong như nào, bây giờ trả lại đúng như thế!”
Điền Văn Uyên không thể chịu đựng được sức ép của dư luận, huống hồ ở đây còn có nhiều phóng viên đang chĩa vào như vậy, ván cược này ông không thể không đi.
Nhưng, quỳ bái nhận cậu ta làm thầy, đương nhiên là rất mất mặt.
Điền Văn Uyên lúc này đã rơi vào cảnh tiến thoái lưõng nan.
Cộp!
Cuối cùng không chịu được nữa! Hai đầu gối của Điền Văn Uyên quỳ xuống đất, sau đó ông ta hít một hơi hướng về phía Triệu Phong, đập mạnh đầu mình xuống đất.
Tùng tùng tùng! “Thầy nhận học trò một lạy.”
Điền Văn Uyên kìm nén sự phẫn nộ ở trong lòng, hành lễ bái sư với Triệu Phong.
Thời khắc này, những người ủng hộ Triệu Phong cảm thấy vô cùng hả giận.
Lỗi nhục hôm nay sớm muộn gì Điền Văn Uyên cũng sẽ đòi lại. Lúc đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727050/chuong-475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.