Triệu Phong liếc nhìn, phát hiện ra đó là Tề Như Tuyết.
Tề Như Tuyết đi giày cao gót, mặc váy ngắn, trên đầu đội một dải tóc kiểu Hàn Quốc.
Đằng sau Tề Như Tuyết, còn có hơn một trăm tên vệ sĩ riêng của nhà họ Tề.
Ở trên tỉnh thành thì chỉ có nhà họ Tề mới có thể chơi kiểu này.
Những vệ sĩ này đều do gia tộc nhà họ Tề tự đào tạo chứ không phải thuê từ các công ty cung cấp vệ sĩ.
"Nhóc con, hóa ra cậu và Bạch Vi Vi vẫn muốn nối lại tình xưa nhỉ"
Tề Như Tuyết cũng không ưa gì chị dâu tương lai này cả, bởi vì gia cảnh của cô ta không xứng với nhà họ Tề, xét cho cùng thì có rất ít người có thể xứng đáng bước vào nhà họ Tề ở tỉnh thành này.
Nhìn thấy có người đến cứu mình rồi, Bạch Vi Vi lập tức trở mặt 360 độ, quay trở lại vẻ mặt đanh đá ban đầu.
"Triệu Phong, bây giờ tôi lệnh cho anh mau quỳ xuống, dập đầu lạy tôi mau!"
Mượn hơi của Tề Như Tuyết, ánh mắt Bạch Vi Vi tràn đầy vẻ đắc thắng.
Triệu Phong không thèm để ý tới Bạch Vi Vi, quay ra đối mặt với Tề Như Tuyết, lạnh lùng nói: "Tôi nhớ rồi, cô chính là người bị tôi đá bay vào ngày hôm đó."
"Anh giết cún con quý của tôi, hôm nay tôi sẽ lấy máu của anh tế cho nó!” Ánh mắt Tề Như Tuyết đầy vẻ hung ác.
So với Tề Như Tuyết thì độ hung dữ của Bạch Vị Vi còn kém hơn nhiều.
Sự tàn ác của Tề Như Tuyết được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726878/chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.