Quản lý khách sạn Minh Kỳ nhìn xuống đám người dưới lầu với ánh mắt đờ đẫn, toàn thân kinh ngạc.
Đầu óc của người quản lý khách sạn rất rối bời, ông ta không ngờ lại bị vả mặt nhanh đến thế.
Dù khách sạn Minh Kỳ có nhiều phòng đi chăng nữa, nhưng với nhiều người như vậy thì lục soát cũng không khó gì.
Người quản lý vò đầu bứt tai, mái tóc vốn dĩ đã được chải chuốt gọn gàng nay lại trở nên rối bù.
Ông ta nhanh chóng kiếm cớ để ngắt cuộc gọi của Bạch Vi Vi, sau đó cau mày, sắp xếp lại mạch suy nghĩ của mình.
"Không được! Tuyệt đối không được để mọi chuyện trở nên nghiêm trọng!"
Người quản lý khách sạn Minh Kỳ nhận ra rằng ưu tiên hàng đầu là ngăn những người này lục soát phòng.
Ông ta không quá lo lắng về việc Bạch Vi Vi sẽ bị tìm ra, nhưng chủ yếu là sợ rằng nó sẽ gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh của khách sạn.
Một lượng lớn người lục soát phòng như vậy, chưa nói đến việc người trong phòng có mở cửa hay không, nhưng điều này chắc chắn sẽ làm phiền đến những khách hàng khác.
Trước đây, quản lý khách sạn Minh Kỳ giúp Bạch Vi Vi là vì mối quan hệ giữa Bạch Vi Vi và nhà họ Tề, nhưng hôm nay mà làm lớn chuyện này lên thì ông ta sẽ mất miếng cơm mất.
Ông ta vẫn biết cân nhắc nặng nhẹ thế nào.
Nếu muốn kịp thời ngăn chặn mối nguy lại thì phải khai ra căn phòng mà Bạch Vi Vi đang ở là cách tốt nhất.
“Các vị, các vị, xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726877/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.