Ánh mắt của Triệu Phong rất kiên định, từng bước đi về phía Tề Như Tuyết.
Tề Như Tuyết bị doạ liên tiếp lùi về sau ba bước, hoàn toàn không còn vẻ ngang ngược kiêu căng khi này nữa.
Reng reng reng
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại của Tề Như Tuyết vang lên.
Lúc thần kinh đang căng thẳng mà tiếng chuông reo lên khiến Tề Như Tuyết giật mình, nhưng vừa nhìn thấy hiển thị người gọi đến, là thầy Sử!
Trong lòng cô ta vừa bất ngờ vừa mừng rỡ. Cứu binh đến rồi!
"Thầy sứ, tôi đang ở hành lang tầng ba của khách sạn Minh Kỳ, lập tức đến cứu tôi!"
Sau khi Tề Như Tuyết nhận cuộc gọi thì nhanh chóng la lên, bảo phụ tá của nhà họ Tề là Sử Tham Thông nhanh chóng đến cứu.
Thấy phản ứng như thế của cô chủ, Sử Tham Thông lập tức hiểu được đã xảy ra chuyện rồi.
"Cô Như Tuyết, cô đợi tôi một lát, tôi sẽ đến ngay!"
Thực ra, vì để chắc chắn, Sử Tham Thông vẫn luôn đợi ở gần đó để chuẩn bị cho lúc cần thiết.
Bây giờ Tề Như Tuyết gặp tình huống nguy hiểm, Sử Tham Thông lập tức lao về phía khách sạn Minh Ky.
Tề Như Tuyết vốn đang đối mặt với Triệu Phong, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn có chút đắc ý.
"Nếu anh dám động vào một sợi tóc của tôi, thầy Sử mà đến sẽ khiến mấy người bị dẹp sạch!"
Tề Như Tuyết rất có lòng tin với vị phụ tá này của nhà họ Tề, bởi vì thầy Sử có địa vị cao trong giới võ thuật, không thể coi thường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726879/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.