Tôi cũng không lường trước được Vân sẽ đến tận đây nên mới ra mở cửa, bây giờ bị cô ấy bắt gặp như vậy cũng lúng túng không biết trả lời ra sao.
Có lẽ, vì hơi cuống nên tôi buột miệng nói dối:
– À… Tớ đến đưa tranh cho anh Khánh nên anh ấy bảo tớ ở lại ăn cơm luôn.
– Thế à?
Ngoài cổng hơi tối, tôi không nhìn rõ sắc mặt của Vân, nhưng bây giờ tôi chỉ mặc một bộ đồ ở nhà và đi dép lê như vậy, bảo mới đến đưa tranh chắc không ai tin.
May sao, Vân cũng không vạch trần tôi mà chỉ bảo:
– Thế anh Khánh đang ở trong nhà hả cậu?
– Đâu, anh ấy vừa chạy ra ngoài làm gì ấy. Cậu cần gặp anh ấy có việc à?
– Ừ, tớ cũng qua đưa tài liệu.
– Để tớ gọi điện cho anh ấy thử xem.
– Thôi, đằng nào cũng mất công đến rồi, với cả cũng có cậu ở đây, tớ vào nhà chờ anh ấy cũng được.
Bình thường sẽ chỉ cần gửi tài liệu cho tôi là được, nhưng chắc có vấn đề gì đó quan trọng nên Vân muốn gặp trực tiếp Khánh. Tôi không có lý do gì để ngăn cản cô ấy, nhưng cũng chẳng thể mời vào, thành ra cứ đứng đực ra một chỗ.
Vân thì rất tự nhiên, không đợi tôi đồng ý đã mỉm cười một cái rồi lách qua tôi đi vào trong nhà.
Buổi tối, bên trong sân vườn đều thắp sáng đèn, cô ấy nghó nghiêng ngắm nghía xung quanh một hồi rồi quay lại bảo tôi:
– Nhà sếp cậu đẹp thật nhỉ? Cậu biết địa chỉ nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/534031/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.