Sau khi quay về Hà Nội, việc đầu tiên tôi làm không phải là vẽ tranh mà là đến bệnh viện thăm Trung.
Anh thấy tôi xách mấy túi thuốc bổ toàn tiếng Nhật về mới bảo:
– Sao em mua nhiều thế? Mua tốn tiền, anh vẫn còn đây này, đã uống hết đâu.
– Mấy khi mới được sang Nhật, phải tranh thủ mua chứ. Không mất tiền vận chuyển nên không đắt đâu, em mua rẻ lắm, chỉ bằng ½ giá trong nước thôi.
Mặc dù nói là nói vậy, nhưng anh vẫn tiếc tiền thay tôi, còn hỏi tôi đi chơi những đâu, mua cho bản thân thứ gì.
Thực ra tôi không mua thứ gì cho mình cả, nhưng Khánh có tặng tôi một chiếc trâm hình phượng hoàng, nhìn thứ đồ bằng vàng ròng ấy, tôi không muốn nhận, nhưng anh ta nói đã mua rồi không trả lại được nên tôi phải miễn cưỡng bỏ vào túi mang về.
Tất nhiên, tôi không thể nói với Trung mình nhận quà của người khác nên chỉ ậm ừ bảo mua được vài món đồ linh tinh, sau đó lảng sang chuyện khác, hỏi anh mấy ngày rồi sức khỏe thế nào, ăn uống ra sao.
Anh mỉm cười, đưa tay vuốt tóc tôi:
– Anh vẫn khỏe, em đi có vài ngày chứ có phải đi lâu đâu. À, hôm qua chú trưởng khoa nói bên gia đình kia định qua tết sẽ rút ống thở của người hiến thận cho anh. Chắc lúc đó cậu ấy đi rồi thì mình sẽ được ghép thận em ạ.
– Thế hả anh?
– Ừ, nhanh thật em nhỉ? Vừa muốn nhanh, nhưng cũng buồn cho gia đình người ta.
Thực ra trước hôm tôi đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/534030/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.