Cả một đêm làm đi làm lại, anh ta lật tôi làm đủ mọi tư thế, không biết chán cũng chẳng biết đủ, cứ thế kéo tôi càng sâu xuống dục vọng, ngọt ngào, kích thích và phóng túng không có cách nào thoát ra.
Mãi đến khi ánh sáng bên ngoài khung cửa sổ đã bắt đầu ló rạng, tôi gần như kiệt sức, anh ta mới chịu nằm xuống ôm tôi, nhưng vẫn chưa hài lòng, chốc chốc lại mở mắt rồi hôn khắp thân thể tôi.
Tôi quá mệt, không còn sức phản kháng nên chỉ có thể mặc kệ anh ta, nặng nề chìm sâu vào giấc ngủ.
Tôi ngủ một mạch đến tận cuối giờ chiều mới tỉnh dậy, lúc mở mắt đã thấy trên bàn bày đầy thức ăn, Khánh thì vẫn nằm bên cạnh tôi, ánh mắt mông lung nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thấy tôi động đậy, anh ta mới cúi đầu, sắc mặt thấm đẫm ánh hoàng hôn lẫn sự dịu dàng:
– Dậy rồi à?
Nhớ đến chuyện đêm qua, tôi hơi xấu hổ. Nhưng không thể quay mặt đi nên đành hắng giọng, khẽ “Ừm” một tiếng.
Khánh lại bắt đầu hôn từng ngón tay tôi:
– Xuống giường đi rửa mặt đi rồi ăn cơm, anh bảo nhà bếp hâm nóng lại đồ ăn.
– Đồ ăn mang đến lâu chưa?
– Khoảng 30 phút. Anh bảo phục vụ để bên ngoài, đợi họ đi rồi mới ra lấy vào.
Anh ta luôn đọc ra thắc mắc trong lòng tôi nên không cần tôi phải dài dòng đã trả lời ngay. Tôi càng lúc càng cảm thấy rất hài lòng với sự quen thuộc này, cũng không muốn làm bộ làm tịch, chỉ nói:
– Ừ. Không cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/534029/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.