Tim tôi như bị một luồng khí nóng dội vào, tất cả cảm xúc bị đè nén như một quả bóng được bơm căng, cuối cùng vỡ tung ra, xúc cảm như thác lũ ùa vào tận đáy lòng.
Sau rất lâu, rất lâu không khóc, giờ phút này bỗng dưng viền mắt tôi bỗng nóng ran. Tôi cúi đầu cố che đi tròng mắt đỏ hoe của mình, nhưng vẫn bị Khánh phát hiện. Anh lặng lẽ quay sang, ôm chặt lấy tôi vào lòng:
– Thăm bố phải vui, sao lại khóc?
– Sao… anh biết? Sao anh biết bố em ở đây?
– Anh đoán.
– Nói dối.
Khánh thấy tôi đã lạc hẳn giọng đi mới khẽ cười, bàn tay lớn của anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, dọc theo sống lưng tôi. Không một chút dục vọng, chỉ có vỗ về:
– Từ lúc gặp lại, chỉ thấy em nhắc đến mẹ. Em bảo tết muốn về quê với mẹ, sợ mẹ buồn. Em không đả động gì đến bố nên anh nghĩ chắc bố em đang gặp chuyện gì khó nói.
– Thế nên anh mới tìm hiểu rồi đưa em đến đây?
– Không hẳn là tìm hiểu, mà chỉ là anh muốn đến chào bố vợ tương lai nên mới tìm cách đến thăm thôi.
Cổ họng tôi phút chốc mặn đắng, chẳng biết là cảm kích hay đau lòng, chỉ thấy nước mắt cuối cùng cũng không kìm được, lặng lẽ chảy xuôi xuống vai áo anh.
Trước nay, chuyện của bố luôn là một vết sẹo xấu xí trong lòng tôi. Ngoài xót thương, đau lòng, tôi còn cảm thấy rất buồn và xấu hổ, cho nên chừng ấy năm bố phải ngồi tù, tôi rất hiếm khi nhắc đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/534032/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.