Từ lúc lên máy bay cho đến lúc đến Tokyo, tôi đều ngồi cạnh chị Hoa quản lý, Khánh cũng không ngồi khoang hạng nhất mà chỉ ở khoang phổ thông cùng mấy người bọn tôi.
Lần này, nhân viên xuất sắc được đến Nhật du lịch khoảng 6, 70 người, số lượng đông như vậy nên hầu như cả khoang máy bay đều là người trong tập đoàn. Mọi người đều quen biết, suốt chặng bay 6 tiếng đến đó trò chuyện rất vui.
Có mấy người thấy sếp tổng ở đây mới nói đùa:
– Sếp ơi, lần này đến Nhật sếp phải uống với anh em bọn em một bữa thật say nhé.
Khánh đặt tờ báo xuống, khẽ mỉm cười:
– Sao tự nhiên lại muốn uống say? Đi du lịch phải tỉnh táo mới ngắm cảnh được chứ?
– Em nói cái này sếp đừng mắng em nhé.
– Ừ.
– Mấy chị em con gái trong công ty mình vừa hối lộ bọn em mấy bao thuốc lá Camen sếp ạ.
Anh có râu quai nón làm quản lý ở khách sạn khác cười đầy gian tà:
– Mà sếp biết hối lộ làm gì không? Để bọn em hợp lại chuốc say sếp. Sếp mà say thì các chị em mới có dịp thừa nước đục thả câu sếp ạ.
Mọi người vừa nghe xong câu này thì lập tức ồ lên cười, các chị em xinh đẹp thì khỏi phải nói, có người đỏ mặt bẽn lẽn quay đầu đi, có người lén lút liếc trộm Khánh, có người dạn dĩ hơn nói:
– Tú cứ nói quá thế. Mọi người làm gì dám thừa nước đục thả câu, chỉ tranh thủ cơ hội để bày tỏ tấm lòng với sếp thôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/534027/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.