Trước đây, tôi luôn nghĩ anh ta chỉ biết ép buộc tôi làm theo ý mình, kể cả việc đi du lịch này, nếu Khánh nhất quyết bảo tôi đi thì tôi cũng không từ chối được, bởi anh ta là người mua tôi.
Thế nhưng anh ta lại chọn cách nhẫn nại, thậm chí còn chủ động bảo để chị Hoa gọi điện thoại nói với chồng tôi một tiếng. Việc này khiến tôi rất ngạc nhiên, bởi vì một đại gia như anh ta lẽ ra không cần đối xử tử tế với tôi đến thế, nhất là tôi còn đang phụ thuộc vào anh ta.
Thật kỳ lạ, chẳng lẽ anh ta làm những điều này vì tôn trọng tôi?
Chuyện này và những lời Vân đã nhắn tin làm tôi suy nghĩ rất lâu, tôi không trả lời Khánh, mà anh ta cũng chẳng hỏi tôi thêm, chỉ kéo tôi nằm xuống giường rồi lặng yên ôm tôi ngủ.
Ngày hôm sau, theo lịch tôi sẽ đến Thanh Tuệ Đường đắp lá bữa cuối, nhưng mới sáng sớm Khánh đã nói phải có việc ra ngoài, dặn tôi cứ ở nhà vẽ tranh, đợi đến khi anh ta xong việc sẽ quay lại đón tôi.
Lòng tôi vẫn buồn bực nên đáp:
– Không cần đâu, anh bận việc thì cứ đi đi, tý nữa tôi tự bắt taxi đến cũng được. Hôm nay chân tôi sắp đi lại bình thường được rồi.
– Ông cụ chưa khám lại, chưa đi lại bình thường được.
Anh ta bỗng dưng cúi đầu xuống, ghé sát mặt xuống trán tôi:
– Ngoan, ở nhà đi, tôi đi một lúc thôi.
Anh ta vừa đánh răng xong, trong miệng toàn mùi bạc hà mát rượi. Bình thường tôi rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/534026/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.