Tôi thuộc tuýp người tin tưởng tuyệt đối vào Tây y, chưa bao giờ dùng phương pháp chữa bệnh bằng Đông y. Thế nhưng khi ông cụ người Hoa kia đắp một lớp lá gì đó vào chân tôi, chỉ vài phút sau, cổ chân đau nhức của tôi lập tức trở nên dễ chịu một cách kỳ lạ.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Khánh, thấy anh ta đang chăm chú quan sát từng động tác ông cụ đắp thuốc. Cảm nhận được ánh mắt tôi, anh ta mới ngước lên:
– Sao rồi? Dễ chịu hơn không?
Tôi gật gật:
– Đỡ đau hơn nhiều rồi.
– Vẫn chưa xong đâu, ngồi yên để ông xoa bóp thêm một lúc nữa.
– Ừ.
Ông cụ người Hoa liếc chúng tôi một cái, gương mặt già nua phúc hậu thấp thoáng một ý cười. Bàn tay gầy guộc của ông khẽ xoay cổ chân tôi, cất giọng khoan thai:
– Xoay thế này có cảm giác gì không?
Ban nãy cử động còn đau như d.a.o cắt qua xương, bây giờ xoay mấy vòng mà chỉ hơi nhói, tôi kinh ngạc kêu lên:
– Lạ quá, cháu không đau như sáng nay nữa ông ạ. Chỉ hơi nhói một tý thôi ạ.
– Thế là thuốc có tác dụng rồi đấy.
Ông cụ xếp thêm một lớp lá, đắp vào chân tôi:
– Chân này đắp lá khoảng 3, 4 ngày là khỏi thôi. Nhưng trong 3, 4 ngày này hạn chế đi lại nhé. Tuyệt đối tránh leo cầu thang. Để chân phải chịu trọng lực của cơ thể thì khó lành lại được.
– Vâng ạ. Cháu cảm ơn ông.
Tôi mỉm cười nhặt mấy mảnh vụn lá đắp bị rơi xuống giường, đem bỏ vào lòng bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/534025/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.