Trước kia tôi cũng nghe nói về tập đoàn Hoàng Phong này rồi, đúng là rất lớn, rất danh tiếng. Chủ tịch tập đoàn tên Lương Văn Hoàng thì phải, ông ta chỉ có một đứa con trai duy nhất là Lương Hoàng Phong, người này hình như rất đứng đắn, sự nghiệp thành công lại đã kết hôn.
Rất tốt, không liên quan đến Khánh, mà chắc hẳn bọn họ cũng không thừa hơi đến nỗi nhắm vào một kẻ chẳng có gì như tôi, cho nên tôi cũng xuôi xuôi:
– Sức khỏe của anh yếu, có kham nổi không? Nhận tiền của người ta rồi mà lỡ làm không được lại vi phạm hợp đồng đấy.
– Để anh thử xem. Họ cũng cho mấy tháng thử việc mà. Nếu không làm được thì anh xin nghỉ. Em để anh đi làm nhé?
– Vâng, nếu anh thích thì cứ nhận việc cũng được, nhưng mà nếu mệt quá, không kham được phải nói với em ngay. Đừng có cố, được không anh?
– Ừ, anh biết rồi. Em uống sữa đi, uống từ từ thôi không sặc đấy.
– Vâng.
Chẳng biết công việc thế nào mà sau khi được nhận vào làm, Trung có vẻ rất vui, ngày nào tôi gọi điện về cũng thấy anh đang ôm máy tính, ánh mắt lấp lánh sáng ngời:
– Bản vẽ lần trước của anh được trưởng phòng khen lắm, hôm nay lại giao cho anh thêm bản khác đây. Anh đang vẽ, đợi anh vẽ xong rồi chụp cho em xem có đẹp không nhé?
– Vâng, anh cứ làm từ từ thôi, với cả anh cứ bật điện lên cho sáng, đừng tiết kiệm điện, hỏng mắt đấy.
– Anh biết rồi.
Chiều hôm ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/265789/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.