Chớp mắt một cái đã nửa tháng trôi qua, chúng tôi không gặp lại nữa, những ký ức ở quá khứ bị khuấy động dần dần lắng xuống, mọi chuyện cũng trở về quỹ đạo yên ả thường ngày, như chưa từng có cuộc gặp gỡ kia.
Chị quản lý thấy tôi có năng lực nên định sắp xếp tôi lên làm phục vụ phòng, nhưng tôi nhất quyết từ chối, tôi nói tôi không thích hợp làm công việc này nên nhường cho những người khác phù hợp hơn. Chị quản lý thuyết phục mãi không được nên đành thở dài:
– Bao nhiêu người muốn được lên làm phục vụ phòng, vừa nhàn lại vừa có cơ hội được gặp gỡ nhiều người hơn, sao em lại không thích?
– Chị thông cảm, chồng em hơi khó tính, em là phụ nữ có chồng mà vẫn cứ giao lưu với nhiều người khác giới cũng không hay chị ạ.
– Ôi bây giờ đàn bà ra ngoài kiếm tiền có thua kém gì đàn ông đâu, với cả chồng em sao cổ hủ thế, công việc gì nhàn cho vợ mình là được chứ, cứ làm phụ bếp lương thấp, lại vất vả nữa, khổ lắm chứ sướng gì đâu.
Tôi không biết đáp sao nên chỉ cười cho qua chuyện:
– Vâng, em biết mà, nhưng giờ hoàn cảnh thế thì phải chấp nhận thôi chị ạ. Với cả làm phục vụ phòng thì cũng phải làm thường xuyên nữa, mà em vẫn phải nghỉ để đi viện với chồng nên xin phép chị cho em ở dưới này làm phụ bếp thôi ạ.
– Ừ, thôi biết làm sao được. Em muốn làm ở dưới này thì cứ làm. Nhưng nếu có lúc nào đó suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/265788/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.