ông Chín đứng hình mất năm giây, cái chữ chết từ trong mồm của bà mù phát ra văng theo cả hơi rượu khiếm ông như lú lẫn. Chữ chết nghe sao mà nó nhẹ nhàng, xomg cũng vang vọng khômg kém khiến ông đơ cả mồm không khép được vào. Bà mù không nói rõ, tất cả sẽ chết liệu có bao gồm cả vợ chồmg ông hay không. Nếu thế thì ai dám ở chung với bà Thanh làm gì nữa.
Nuốt nước bọt cái ực, ông Chín tái cả mặt đi, xong vẫn tìm một lí do thích hợp nhất để bao biện:
– Không phải chứ! Vợ chồmg con có làm gì đâu mà chết. Hơn nữa, con coi cái Hường như con gái, nó lại lỡ lòng nào…
– Hừ!!! Coi nó như con, mà con mình bị người ta động vào mồ mả lại trơ mắt ra nhìn, dẹp cái văn mẫu ấy đi. Biết mà bao che, thì nhà mày ác cũng không khác gì cái lũ ấy cả. Thôi, tao chỉ nhắc thế thôi, còn muốn gỡ nút thắt với người chết hay khômg là do các người. Nhưng đến lúc có chuyện, thì đừng trách mù tao không cảnh báo. Nay tao giữ đúng lời hứa đến cúng trăm ngày, cúng xong tao về. Chờ khi nào nhà mày có người nó hại chết thì báo tao cúng tiếp lấy tiền.
Bà Mù nói xong thì quay đi, khua khoắng cái gậy lần sờ chỗ cúng
Ông bà Chín sợ lắm rồi ,xong vẫn không biết phải làm sao liền quay ra hỏi Gạo:
– Giờ làm thế nào đây gạo ơi! Nhà bà Thanh giờ làm gì còn ai ở nhà, cháu nghĩ xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566533/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.