Uyên Bích lộ vẻ mặt ngờ nghệch nhìn Thần Kiếm.Chứng kiến bài kiếm pháp đã làm cô loạn cả mắt giờ bắt làm theo cô đành bó tay nhưng phải cố gắng nếu không sẽ lại trở thành vô dụng như lúc xưa.Bởi thế Uyên Bích nhanh chóng lấy lại tinh thần và nói:
-Để con tìm một cây gậy cái.
-Không cần!Cứ giả vờ cầm kiếm và tập theo ta.
Thần Kiếm từ tốn nói.
Uyên Bích nghe thế cũng khập khiển làm theo.
Một tay trụ người một tay giả vờ cầm kiếm cố gắng tập làm theo.
Mắt cô đảo liên tục.Dù không tập đúng nhưng cô lại bù việc quan sát từng động tác của Thần Kiếm.Xong bài kiếm pháp trong đầu cô đã mài mại hình dung ra được một thứ gì đó nhưng lại không đủ dữ liệu phần tích.
Thần Kiếm nhìn thấy vẻ mặt đó có chút thở dài thất vọng.Bà cứ nghĩ thiên phú của Uyên Bích cao lắm mới lọi vào mắt của Đại Thần nhưng sự thật là Uyên Bích chỉ được cái tốt của có nguồn nguyên lực thanh khiết còn lại thì chỉ bằng người bình thường.Tuy vậy bà đã lỡ giao kèo nên phải toàn tâm thực hiện thế nên bà nhanh chóng kêu Uyên Bích cùng bà luyện tập.
3 tiếng sau mặt trời đã đứng bóng.Kết thúc ca tập dư 30 phút cho Uyên Bích nghỉ ngơi.Nhưng cô lại dùng thời gian đó để hái trái cây và đi tìm giun để làm mồi bắt cá.
Hết 30 phút cô đã chuẩn bị xong thứ xong xuôi cho buổi chiều.Trưa cô chỉ ăn một chùm nho dại sau vườn.Dù chỉ là một chùm nho nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316360/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.