Trời lúc này cũng đã xế chiều Uyên Bích cũng tranh thủ mà đi nấu đồ ăn cho Long.Một tiếng sau đó đồ ăn đều đã chuẩn bị xong xuôi.Cô nhanh chóng đúc cho Long ăn sau đó là đến lượt cô.
Bầu trời bây giờ đã tối đã đến lúc học khóa học cuối cùng trong ngày với Đại Thần.Nơi học chính ở đây là trước cửa nhà.
Uyên Bích nhìn thấy trước mặt là một chậu nước mà Đại Thần đã nhờ cô chuẩn bị.Cảm thấy mình phải nhanh chóng tiến bộ nên cô liền nói:
-Con phải làm gì để kiểm soát tốt năng lực của con bây giờ?
-Ta biết con rất muốn trở nên mạnh mẽ nhưng mọi chuyện phải có tiến độ phát triển.Ta chẳng thể nào một bước lên mây được.Vì thế ta cứ từ từ mà phát triển năng lực của con.
Uyên Bích nghe thế liền khai thông.Nếu cô quá nóng vội thì sẽ rất nguy hiểm khiến cho tương lai cả đời cô lụi tàn.Vì thế cô nên bình tâm mà cùng Đại Thần hợp tác phát triển thứ năng lực đang ngụ trong cô.
Đại Thần lúc này không dài dòng mà nói:
-Thứ duy nhất ta cần con phát triển lúc này là khả năng điều khiển nước trong cái chậu này bằng tâm trí con.
Uyên Bích nghe bàn hoàn.Đúng là việc điều khiển nước cô đã thành thục ngay những ngày đầu nhưng đều phải tự mình cô tác động trực tiếp vào làn nước.Vậy mà giờ đùng một cái Đại Thần liền bắt cô điều khiển nước bằng tâm trí.Vậy rốt cuộc cái tiến độ phát triển của Đại Thần nói ra là như thế nào.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316358/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.