Uyên Bích nhìn cảnh tượng này mà ngu ngơ hỏi Đại Thần:
-Chuyện gì đang xảy ra khi Thần Kiếm được hồi phục?
Đại Thần ngập ngừng một hồi rồi nói:
-Cái giá phải trả cho sự tồn tại của một linh hồn là sự ra đi của một linh hồn khác.
Long nghe thế liền biết câu trả lời giật mình quay sang nói trong ngập ngừng:
-Vậy tức có nghĩ là......
Cảm thấy Long không dám nói ra sự thật nên ông dứt khoát đáp:
-Đúng vậy Thần Khí sẽ biến mất.
Câu nói vang lên không gian ngưng lại mọi âm thanh bây giờ đều được nghe rõ.Kẻ đáng thương nhất lúc này có lẽ là Thần Kiếm.Vừa được quay trở lại thì lại sắp mất một tri kỷ.
Bà ta bay trên không vòng tay ôm thấy phần linh hồn còn sót lại của Thần Khí mà nói:
-Đừng đi mà Thần Khí!Mất ngươi lấy ai cho ta đánh!
Câu nói dù vô tâm nhưng lại lắng động cho mọi người Uyên Bích mắt lúc này đã ứa đẫm nước mắt.Đại Thần thì đang khịt mũi nói bản thân rằng đừng khóc suốt bao năm còn sống ông chỉ biết cắm đầu mà tu luyện sáng chế công pháp nào có đối mặt với tình thế nhân gian nên bây giờ khi nhìn thấy cảnh tượng này cũng phải mủi lòng.
Thần Khí lúc này cũng chỉ nở một nụ cười sau đó dần tan biến.Toàn phần linh hồn của Thần Khí tan biến vào hư không.Vòng tay ôm lấy của thần Kiếm vụt ra.Bà cố nắm chặt gom lại những mảnh linh hồn đang tan rã như một kẻ ngu si.Miệng thì lẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316344/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.