Cảm xúc Uyên Bích như vỡ òa.Suốt bao lâu nay cô chỉ cố gắng chứng minh mình trong sạch không hề lừa dối sư huynh của mình.Chỉ cái ôm lời nói bình thường từ Long lúc này cũng đủ làm cô cảm động.Nhưng sâu thẫm bên trong đang le lói có chút gì đó rung động.
Một lúc sau Long từ từ bông người ra khỏi Uyên Bích.Cứng cáp đưa tay lên xoa xoa đầu cô làm cô đỏ hết cả mặt hai tay chạm lên đỉnh đầu mà ngại ngùng cúi mặt vài cái sau đó nhẹ nhàng lùi xa đi tới chỗ Thần Khí.Hắn lúc này vẫn còn ngu ngơ nghĩ mình có lỗi mà sinh tật lấy tay xoa gáy hối lỗi.
Đi tới chỗ Thần Khí Long đưa chiếc túi cho ông ta rồi nói:
-Ông xem đây có phải túi của ông không.
Đại Thần nghe thấy có chút vui vì cách ăn nói của hắn đã thay đổi.Có thể thấy cách nói của này làm hắn có chút ngượng mà lại tiếp tục lấy tay xoa gáy.
Thần khí lúc này kỹ càng nhìn ngắm chiếc túi sau một hồi thì nói:
-Đây quả thực là túi Càn Khôn của ta.Ngươi lấy nó từ đâu vậy?
Long thật thà mà trả lời:
-Ta tìm thấy nó lúc đi xuống hầm mộ.Trên đường trở lại mặt đất thì vô tình đánh rơi nó may mắn là nhờ có tảo biển tìm thấy mà đưa lại cho ta.
Thần Khí không hoài nghi mà nói:
-Chắc có lẽ lúc đó ta đã đem theo nhưng đã đánh rơi dọc đường.Nhưng giờ ngươi lấy lại được thì tốt rồi chúng ta bây giờ có thể thong thả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316346/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.