Làn khói mịt mù ta dần đi cả đám người hụt hẫn khi không nhìn thấy Thần Khí hay bất cứ thứ gì khác.Thần KiếmBà ngã quỵ xuống ánh mắt lại thờ thẫn vô vọng.Ngay lúc niềm hy vọng đang le lói xuất hiện thì một cơn đại hồng thủy tới dập tắt.
Không khí xung quanh lại trùng xuống.Mọi người đã dần chấp nhận rằng Thần Khí không còn có thể xuất hiện thì một tiếng nói phát lên:
-Thần Kiếm ơi!Là Thần Kiếm!Ta đã bảo ngươi rằng khi tạo khung bằng nguyên lực thì phải thận trọng lựa chọn không gian thoáng rộng để phòng hờ điều bất trắc.Vậy mà suốt mấy nghìn năm qua ngươi vẫn thối đầu không tiếp thu là sao?
Thần Kiếm nghe âm thanh quen thuộc phát ra mà bật dậy nói:
-Thần Khí ngươi ở đâu?
-Ngay dưới chân ngươi này!
Thần Kiếm cuối mặt xuống thì thấy một cục đá với một khuôn mặt 3 đường cong.Ông ta đang tận hưởng góc thiên đường dưới váy Thần Khí.
Vẫn rất quen thuộc thói bạo lực một cái dậm nghìn tấn giáng xuống viên đá Thần Khí.
Từ dưới bàn chân Thần Khí lặng lẽ cất tiếng:
-Quả như lời ngươi nói tiếp tục tồn tại để cho ngươi bạo lực.Nhưng đáng tiếc ta hiện giờ đã là Hồn Thạch việc bị tổn thương bởi linh hồn đã không còn tác dụng nữa.Ha...Ha...Ha...Tiếc cho ngươi quá.
Như một trò thường ngày của Thần Khí nhưng điều này lại khiến Thần Kiếm như bị sỉ nhục.Hai má bà ta phồng lên cong người quay sang chỗ khác bay đi và nói:
-Ai cần ngươi chứ tên Thần Khí ngu ngốc.
Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316343/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.