Nghiêm Quan Ngọc đi đến phòng bếp ăn như chưa bao giờ được ăn, gần như là phải đỡ tường để về, vừa ợ vừa xoa bụng no căng, vẻ mặt thỏa mãn ngồi xuống bên cạnh Tiết Vân Chu: "Nói đi, phải làm thế nào? Muốn ta dạy cái gì?"
Tiết Vân Chu nhìn bụng của Nghiêm Quan Ngọc còn lớn hơn bụng của mình, lại nhìn tóc tai bù xù mặt mày toàn râu của hắn, ghét bỏ nói: "Là thầy của người ta thì bản thân mình phải sạch sẽ trước đã. Một thân quần áo tục tằng như thổ phỉ này của ngươi định dạy người ta vào nhà cướp của à?"
Nghiêm Quan Ngọc lơ đễnh vén tóc: "Thật là phiền phức! Có chuyện gì thì nói trước đi, nói xong ta sẽ về rửa mặt."
"Không, ngươi rửa mặt trước, rửa mặt xong chúng ta nói tiếp."
Nghiêm Quan Ngọc bất mãn nhìn cậu, Tiết Vân Chu không cam lòng yếu thế, trừng lại.
Nghiêm Quan Ngọc ngoài ý muốn "Hừ" một tiếng, mặt mày hung ác vén tay áo lên. Tiết Vân Chu rút chủy thủ bên hông ra, đặt "rầm" một tiếng lên bàn.
Lúc Hạ Uyên đi vào chỉ thấy hai người chuẩn bị đánh nhau như thiếu niên đến kỳ phản nghịch, không khỏi nhíu mày đi tới xách Nghiêm Quan Ngọc ra: "Ra ngoài, đây không phải chỗ để ngươi làm loạn!"
Nghiêm Quan Ngọc có căn cơ luyện võ nhưng cũng hiểu đạo lý "Ăn của chùa thì quét lá đa"*, không cam lòng bước ra ngoài.
* Cụm từ gốc là 吃人嘴软拿人手短 (Chī rén zuǐruǎn ná rén shǒuduǎn): cật nhân chủy nhuyễn nã nhân thủ đoản, ý chỉ mình ăn đồ xài đồ của người ta nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571469/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.