Edit: Linh & Vô Tình
Lưu dân ở chân núi lo sợ trong lòng một phần vì chưa biết tương lai sẽ ra sao, một phần vì phân nhóm mà phải chia cách với người nhà. Đang lúc không biết phải làm sao thì thấy Đinh Dũng đứng ở trên đài cao, tất cả đều im lặng, căng thẳng nhìn hắn.
Đinh Dũng giơ cờ lệnh của Yến Vương phủ trong tay lên, cao giọng nói: "Vương gia có lệnh, kể từ hôm nay tất cả trai tráng bắt đầu phục tùng lao dịch!"
Sắc mặt mọi người phía dưới đều thay đổi. Dân chúng sợ nhất là lao dịch, không chỉ vì mỗi ngày ăn không đủ no mà còn vì bị quan sai mắng nhiếc đánh đập, thậm chí chết còn bị chôn ngay tại chỗ, người có thể sống trở về đoàn tụ với gia đình đã ít lại càng ít hơn.
Ngay khi tất cả mọi người đều tuyệt vọng thì Đinh Dũng lại nói: "Nam tử không có bệnh tật từ mười tám đến bốn mươi lăm phải đi lao dịch. Bắt đầu lúc mặt trời mọc, nghỉ ngơi lúc mặt trời lặn, Yến Vương phủ cung cấp đồ ăn mỗi ngày, không lười biếng sẽ được ăn no. Dựa theo công việc làm mỗi ngày có thể lĩnh năm đến mười văn tiền."
Người ở phía dưới càng nghe ánh mắt càng sáng lên, như thế này ở thời hiện đại tuyệt đối không được tính là công bằng, nhưng ở cổ đại lại là miếng bánh béo bở từ trên trời rơi xuống, nam tử thân thể khỏe mạnh đều nóng lòng muốn thử, Nhưng khi kích động qua đi trong lòng bọn họ lại mơ hồ sinh ra vài phần bất an:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571468/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.