Edit: Linh & Vô Tình
Hạ Uyên không vội triệu tập lưu dân, chỉ lạnh nhạt làm công tác chuẩn bị ở trên núi, đồng thời vừa chờ đợi kết quả điều tra đường xá, vừa chờ Đào Tân Tri hao hết kho lúa. Đến lúc Đào Tân Tri không chống đỡ nổi nữa chạy tới khóc lóc, Hạ Uyên mới chậm rãi nói: "Việc này ta sẽ nghĩ cách khác."
Đào Tân Tri cảm động rơi nước mắt, nhưng càng nghĩ càng không yên lòng. Lúc trước hắn dựa theo yêu cầu của Hạ Uyên đi điều tra nhân khẩu, vốn tưởng rằng Hạ Uyên có thể nghĩ biện pháp giúp hắn, nhưng qua nhiều ngày như vậy Hạ Uyên lại không có động tĩnh, Đào Tân Tri không thể không nghi ngờ điều tra đó vốn chẳng có tác dụng gì.
Hiện tại Đào Tân Tri hận chết Hạ Uyên, nếu không phải vị đại phật này giữ ở cửa Bình Thành thì hắn đã trực tiếp đuổi lưu dân đi rồi, sẽ không lưu lạc đến tình cảnh xấu hổ như bây giờ, vừa không dám đuổi người vừa không có đủ lương thực nuôi sống lưu dân.
Nơm nớp lo sợ như vậy hết hai ngày nhưng Hạ Uyên vẫn không có động tĩnh. Đào Tân Tri tức tới mức muốn chửi thề, đành phải bảo tâm phúc nửa đêm trộm mở tư khố, chuyển từng chút lương thực vào kho lúa mà quan phủ lập ra, ngày hôm sau lại lấy ra cứu tế lưu dân.
Đào Tân Tri tự cho là thần không biết quỷ không hay, nhưng không biết Hạ Uyên đã nhận được tin tức này rồi.
"Tư khố của hắn thế mà lại cất giấu nhiều lương thực như vậy?" Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571467/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.