Edit: Vô Tình
Beta: Linh
Giao trọng trách dạy học cho Tiết Vân Thanh và Nghiêm Quan Ngọc xong Tiết Vân Chu thoải mái hơn rất nhiều. Hơn nữa bởi vì mang thai nên Hạ Uyên không cho phép làm việc vất vả, Tiết Vân Chu cứ thế sống nhàn nhã như heo, mỗi ngày không có việc gì làm là lại đi dạo xung quanh núi, an tâm dưỡng thai.
Có một ngày, Tiết Vân Chu đi đến xem học đường được dựng tạm thời, thấy Nghiêm Quan Ngọc đang đứng trên bục giảng. Lúc này Nghiêm Quan Ngọc không còn bộ dáng cợt nhả thường ngày nữa mà thật sự có thêm vài phần khí chất nho nhã. Mấy đứa trẻ dù lớn hay nhỏ cũng ngồi ngay ngắn quy củ, tập trung tinh thần nghe giảng, Nghiêm Quan Ngọc giảng xong sẽ cao giọng đọc theo.
Tuy rằng cả phòng đều là đầu nhỏ lắc lư làm người hiện đại như cậu cảm thấy hơi buồn cười, nhưng trên mặt những đứa trẻ này vô cùng nghiêm túc. Nhìn thấy cảnh này không hiểu sao Tiết Vân Chu lại nghĩ tới trẻ em vùng núi xa xôi ở hiện đại. Dù là cổ đại hay hiện đại thì trẻ con nghèo khó đều khát khao tri thức, vì thế cậu cười không nổi.
Có lẽ do mình sắp có con, Tiết Vân Chu nhìn thấy cuộc sống gian nan của những đứa nhỏ này thế mà lại thật sự cảm khái một hồi. Cảm giác có chút không quen, cậu vừa xoa mặt vừa xoay người rời đi, chẳng mấy chốc đã tới chỗ ở của Khang thị.
Khang thị ngồi trên ghế gỗ ở gần cửa phòng, đang cúi đầu may vá.
Tiết Vân Chu tò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571470/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.