Hạ Uyên nghe xong nhíu mày: "Một tháng nay ăn uống rất kém?"
Tiết Vân Chu nghe xong buồn bực, gật đầu thấp giọng nói: "Ở cổ đại lặn lội đường xa rất mệt, hơn nữa còn là mùa đông, một ngày không phải ăn lương khô thì chính là ăn chay, khó khăn lắm mới được ăn miếng thịt cũng không đủ nhét kẽ răng. Ngày hôm nay thị vệ bắt được hai con thỏ hoang, thật sự gầy đến mức em ngại ăn."
"Thật sự không ăn thịt? Em không nói quá đấy chứ?" Hạ Uyên cẩn thận quan sát một chút, nghi hoặc nói: "Sao anh lại cảm thấy em tròn hơn hồi ở kinh thành nhỉ?"
"Cái gì?!" Tiết vân Chu chấn động trừng mắt.
Hạ Uyên nhìn lại lần nữa: "Có lẽ là lỗi giác."
"Ngày nào em cũng rèn luyện thân thể đó!" Tiết Vân Chu không tin tưởng lắm xoa xoa mặt, sau đó lại nhìn món ăn trên bàn phát ngốc, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được hấp dẫn, thèm nhỏ dãi cầm đũa lên lần nữa: "Mặc kệ đi, em phải ăn một bữa thật no đã."
Hạ Uyên nhìn dáng vẻ muốn vén tay áo lên để ăn của Tiết Vân Chu nhíu mày: "Không được ăn uống no quá."
"Dạ..." Tiết Vân Chu ỉu xìu định thu liễm lại theo thói quen, sau đó chợt nhớ tới quan hệ bây giờ của hai người không giống trước kia nữa, không nhịn được bật cười, ngẩng đầu nhìn Hạ Uyên: "Đã biết rồi, ba!"
Sắc mặt Hạ Uyên chuyển thành màu đen: "..."
Tiết Vân Chu báo được thù đời trước tâm tình sảng khoái vô cùng, gắp cho Hạ Uyên xong lại gắp đồ ăn vào bát mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571459/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.