Hạ Uyên nhìn xuống tên đầu lĩnh thổ phỉ, lạnh lùng nói: "Có thể thả người ra được chưa?"
Đầu lĩnh thổ phỉ hết nhìn Tiết Vân Thanh lại nhìn Hạ Uyên, trong lòng thầm kêu không ổn, hắn chưa từng nghĩ mình đụng phải tảng đá cứng có thiên quân vạn mã làm hậu thuẫn thế này. Uổng công vừa rồi hắn còn tự cho là thông minh đổi trắng thay đen, chưa đầy một giây sau liền phát hiện người ta là người một nhà, thế này còn có thể thoát thân được không?
Hạ Uyên thấy hắn nửa ngày không có phản ứng gì liền nhíu mày, hơi nghiêng đầu nói với người bên cạnh: "Chuẩn bị cung tiễn."
Cờ tung bay trong gió, một loạt mũi tên đồng thời nhắm vào đám thổ phỉ.
Đầu lĩnh thổ phỉ trừng mắt, giữ Tiết Vân Thanh càng chặt hơn, lưỡi đao đã kề sát cổ: "Đừng có xằng bậy! Nếu không ta giết Vương phi của ngươi!"
Tiết Vân Thanh nghe xong mặt mày đen thui, nhưng hiện giờ không phải lúc so đo vấn đề này, chỉ có thể âm thầm nghiến răng.
Tiết Vân Chu bên này cảm thấy đao trên cổ mình hơi buông lỏng, nhìn đầu lĩnh thổ phỉ một cái. Tuy rằng thấy hành vi của tên thổ phỉ này không đúng lắm nhưng mưu kế như vậy cũng chẳng phải người đơn giản, không chừng chọc hắn tức giận sẽ hạ thủ ngoan độc. Cậu có chút lo lắng cho Tiết Vân Thanh, không đành lòng để hắn chịu tội thay mình, vội vàng nói: "Vị đại ca này, ngươi nhận lầm người rồi, ta mới là Vương phi."
Đầu lĩnh thổ phỉ nhìn qua, không kiêng nể gì đánh giá Tiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571458/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.