Tiết Vân Chu mang theo Khang thị và một đám người đi về phía bắc được gần một tháng rồi. Vì thời tiết ngày càng lạnh nên cây cối ven đường đều xơ xác, lá vàng rơi đầy đường, ngay cả Thanh Sơn cũng tiêu điều mất đi vẻ xanh biếc. Có điều dù sao cũng không bị ô nhiễm môi trường như hiện tại, một đường này đi cũng khá là vui mắt.
Thật ra đối với Tiết Vân Chu mà nói, thưởng thức phong cảnh chỉ là tìm vui trong khổ, tâm tình không thoải mái. Một phần là vì ngày tháng màn trời chiếu đất trải qua không quá tốt, một phần là lo cho an nguy của Hạ Uyên, không biết anh bao giờ mới đánh giặc xong để đi tìm mình, một phần quan trọng nhất là cuộc sống dân chúng khổ cực. Đây mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, chỉ cần suy nghĩ tới một chút tâm tình liền nặng nề.
Lúc này trời đã sắp vào đông, tuy Tiết Vân Chu đã chuẩn bị quần áo dày kín nhưng gió bắc lạnh thấu xương theo khe hở của xe ngựa vào bên trong vẫn lạnh làm người ta co rúm lại.
Tiết Vân Chu vẫn chưa thích ứng đươc với quần áo rộng thùng thình ở cổ đại, ngồi im trong xe cũng thấy lạnh, hai tay chà xát thổi khí, lấy bản đồ ở thư phòng của Hạ Uyên ra, sau khi nhìn kĩ một hồi mới lẩm bẩm: "Đi gần một tháng rồi sao mới tới đây nhỉ? Nếu cứ tiếp tục như vậy có khi qua năm mới mới đến được Thanh Châu."
Rời khỏi kinh thành bọn họ mua thêm hai cỗ xe ngựa, Khang thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571457/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.