Tiết Vân Thanh nhìn hai người ôm ấp trước mặt ghét bỏ nhíu mày. Hắn thật sự không hiểu tại sao Vương gia người người nghe tên đã khiếp sợ trong truyền thuyết trước mặt Tiết Vân Chu lại chẳng có chút uy nghiêm nào, thậm chí còn hai lần trước mặt người khác đi quá giới hạn, thật đúng là... có tính sát thương rất cao.
Đương nhiên hắn không dám chọc giận Hạ Uyên, vì thế liền nhằm vào Tiết Vân Chu: "Xem như tâm nguyện của đường đệ được đền đáp." Ngụ ý chính là Tiết Vân Chu nói được Vương gia độc sủng không phải nói chơi, chỉ là không muốn nói thẳng ra trước mặt Hạ Uyên thôi.
Tiết Vân Chu suýt chút bị Hạ Uyên ôm đến hít thở không thông, dùng sức đẩy anh ra nhìn Tiết Vân Thanh, bộ dáng như bé ngoan ham học hỏi: "Có rồi nghĩa là có con à?"
Tiết Vân thanh sửng sốt gật đầu: "Tất nhiên."
"Ha... Khụ khụ... ha ha ha..." Tiết Vân Chu đột nhiên cười ha hả không ngừng được, nắm lấy cánh tay Hạ Uyên: "Tên này có biết xem bệnh hay không vậy? Cho dù là lang băm cũng phải thực tế chút chứ! Vương gia mau bắt hắn lại!"
Hạ Uyên nhìn Tiết Vân Chu đang cười, sau đó lại nhìn ống tay áo bị cậu nắm nhăn nhúm, cảm giác trái tim bị nắm chặt, hơi nhíu mày: "Lời hắn nói là thật, em bị sao vậy?"
Tiết Vân Chu sững sờ, vỗ gương mặt cười đến cứng ngắc, trừng mắt nhìn: "Mọi người... đang giỡn em đúng không?"
"Em..." Hạ Uyên há miệng thở dốc, gian nan nói: "Có phải em không muốn không?"
"Khoan khoan khoan! Ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571460/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.