Lúc hai người tới ngoại thư phòng thì thấy một bóng người cúi đầu quỳ dưới bậc thang, một tay đỡ lấy bả vai, cả người toát ra mùi máu tươi, nhìn qua rất chật vật, đúng là Lâm Tam - một trong hai hộ vệ được phái đi theo đoàn xe ngựa.
Lâm Tam nghe thấy tiếng bước chân liền biết Hạ Uyên đã tới, vội vàng hành lễ với hắn, hổ thẹn nói: "Thuộc hạ vô năng, mong Vương gia trách phạt."
Bước chân Hạ Uyên không dừng lại, chỉ liếc Lâm Tam một cái rồi nói: "Vào trong rồi nói tiếp."
Vào thư phòng, Lâm Tam nhanh chóng kể lại những việc đã xảy ra: "Thuộc hạ và Lâm Tứ đi theo đoàn xe ngựa đến một sơn cốc ở huyện Vĩnh Lâm, bên trong sơn cốc cỏ dại um tùm, lại là ban đêm nên không thấy rõ tình hình. Nhưng mà có thể xác định được một điều là trên xe chứa túi to túi nhỏ, bên trong đều là thóc. Thuộc hạ còn định tìm hiểu thêm thì bị người phát hiện, sau đó trốn thoát. Thuộc hạ khi ra ngoài cùng Vương gia đã mặc quần áo bình thường nên cũng không bại lộ thân phận. Lâm Tứ bên kia đang canh giữ ở sơn cốc, có lưu lại kí hiệu cho chúng ta."
Vẻ mặt Hạ Uyên nhìn không ra vui buồn, thản nhiên nói: "Rốt cuộc thì vẫn rút dây động rừng."
Sắc mặt Lâm Tam có chút lúng túng, hận không thể chôn mặt xuống đất luôn.
Hạ Uyên nhíu mi, trầm mặc không nói.
Tuy rằng tạm thời chưa phát hiện điều gì đặc biệt quan trọng nhưng chuyện này hết sức khả nghi. Triều đình hiện tại cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571445/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.