Ngày hôm sau Tiết Vân Chu tỉnh lại thì Hạ Uyên đã sớm vào triều rồi.
Nhìn chỗ trống bên cạnh, trong nháy mắt y đã nghĩ cuyện hôm qua chỉ là một giấc mộng đẹp, mãi đến khi nhìn đến vài bộ đồ thường mặc của Hạ Uyên xếp bên cạnh ngăn tủ mới tin mọi thứ đều là thật. Sau khi nằm lại giường cả người đều lâng lâng, cười ngốc ngốc vài tiếng, tâm tình vui vẻ rời giường.
Y gọi Dư Khánh đến hỏi: "Đêm qua sau khi ta ngủ thì Vương phủ có xảy ra chuyện gì không?"
"Có ạ." Dư Khánh vui sướng gật đầu: "Có vài người nghe nói Vương gia độc sủng Vương phi khóc lóc rất lâu. Các nàng từ khi vào Vương phủ đến giờ chưa từng được sủng hạnh lần nào, nhất định khóc đỏ mắt."
Tiết Vân Chu đỡ trán: "..."
Dư Khánh nhìn gương mặt vặn vẹo của y, hoài nghi hỏi: "Vương phi sao vậy?"
Tiết vân Chu xoa mặt: "Ta hỏi chuyện ở tiền viện."
"A..." Dư Khánh nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Vậy thì không có."
Tiết Vân Chu thở dài, rất muốn nói với Dư Khánh rằng về sau Vương gia con độc sủng ta dài dài, ngươi không cần bày tỏ ngạc nhiên như thế. Lời này chưa nói ra đến miệng đã dừng lại.
Nhị ca hẳn là sẽ không hai long đi? Dù sao cũng sống ở hiện đại ba mươi năm, sớm đã mang tư tưởng hôn nhân một vợ một chồng, huống chi ba mang con riêng bên ngoài về làm anh ấy ngột ngạt không ít, chắc chắn ảnh rất ghét đàn ông trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài. Ừm nhất định là vậy, mình phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571446/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.