Hai người lên xe ngựa không lâu thì trời đổ mưa, Tiết Vân Chu nghĩ chính vì Nhị ca lau giọt nước mưa trên chop mũi y mới đột nhiên có dũng khí lớn vậy, đối với thời tiết thay đổi này rất cảm kích.
Cũng may mưa không to lắm, bên ngoài mưa dày đặc nhưng không ào ào nặng hạt như mưa rào. Bọn họ hiếm khi ra ngoài thành, tất nhiên không muốn trở về tay không, vì thế xe ngựa tăng tốc đi đến thôn trang, thấy hoa màu ở đó đã thu hoạch xong hết mới yên lòng.
Trở lại Vương phủ thì trời đã nhá nhem tối, Dư Khánh thấy Tiết Vân Chu mặt mày hơn hở không khỏi tò mò, nhỏ giọng hỏi: "Vương phi hôm nay gặp chuyện vui gì sao?"
Hạ Uyên nhạy bén nghe thấy, quay đầu nhìn thoáng qua Tiết Vân Chu.
Tiết Vân Chu mất tự nhiên đưa tay giúp hắn tháo phát quan ra, ngăn lại tầm mắt Dư Khánh, liếc mắt ra vẻ trấn định hỏi: "Bữa tối thế nào rồi?"
Dư Khánh không hiểu sao bị y trừng mắt, vội vã cười lấy lòng: "Đoán là Vương gia Vương phi sắp trở về, cơm tối vừa khéo chuẩn bị xong, vẫn còn đang nóng ạ, để tiểu nhân kêu người mang lên."
"Được, ngươi nhanh đi đi." Tiết Vân Chu xua tay.
Dư Khánh cảm thấy hình như hôm nay y là lạ, nhưng chưa nghĩ ra lạ chỗ nào, ra tới cửa vẫn khó hiểu gãi đầu.
Đồ ăn rất nhanh được dọn lên, hạ nhân lui xuống hết cả, Tiết Vân Chu mừng thầm ngồi xuống cùng Hạ Uyên. Đây là bữa cơm đầu tiên sau khi bọn họ thành đôi, ý nghĩa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571444/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.