Tiết Vân Chu ngồi bên phải Hạ Uyên, ngăn cách ở giữa là một cái bàn nhỏ, Hạ Uyên vươn tay là với được tới y, nghiêng người nhìn Tiết Vân Chu, vỗ nhẹ bả vai y thấp giọng gọi: "Châu Châu?"
Mấy người trong phòng lúc này mới thấy Tiết Vân Chu đã ngủ, nhìn Hạ Uyên cẩn thận thế kia không tin vào mắt mình, hẳn là mình đã hoa mắt rồi mới thấy vị Nhiếp chính vương vô nhân tính kia cũng có một mặt dịu dàng như vậy.
Hạ Uyên thấy Tiết Vân Chu không có phản ứng liền đứng dậy đi đến trước mặt y, xoay người đỡ y dậy, gỡ tay đang chống mặt của Tiết Vân Chu: "Châu Châu, dậy nào."
Tiết Vân Chu ý thức mơ hồ, ậm ừ đáp một tiếng, mí mắt hơi mở ra một chút lại sụp xuống, Hạ Uyên đành phải đỡ y đứng dậy: "Dậy nào, về nhà lại ngủ tiếp."
Tiết Vân Chu xương cốt như bị rút sạch, cả người mềm nhũn dựa vào Hạ Uyên, nhìn cũng không rõ nhưng vẫn gật đầu: "Ừ."
Hạ Uyên thấy y thật sự buồn ngủ, dứt khoát ôm người dậy đi nhanh ra cửa.
Tiết Trùng tuy rằng hận hắn nghiến răng nhưng vẫn vội vàng đứng dậy ra tiễn, hết sức lo sợ nói: "Hôm nay quấy rầy nhã hứng của Vương gia, hạ quan thật sự áy náy. Vương gia Vương phi hẳn là ăn chưa được bao nhiêu, để hạ quan kêu người mang chút đồ ăn đến."
"Không cần." Hạ Uyên từ chối thẳng thừng, ôm Tiết Vân Chu lên xe ngựa, điều chỉnh tư thế thoải mái để y tựa vào người mình, cầm áo choàng bên cạnh khoác lên cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571439/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.