Sắc trời tối dần, Dư Khánh rón rén tới gần cửa nghe lén một chút, phát hiện bên trong không có động tĩnh gì, Hạ Uyên cũng không có ý định ra ngoài mới nhẹ nhàng thở ra.
Mặc dù đã đến giờ dùng bữa tối nhưng không có lệnh của Hạ Uyên hắn cũng không dám vào quấy rầy, đành phải bưng ra mái hiên đưa cho hạ nhân, vung tay bảo bọn họ mang đi, bản thân thì đứng bên ngoài chờ lệnh.
Mới đứng không lâu đã thấy Hà Lương Tài vội vội vang vàng chạy lại đây. Dư Khánh nghênh đón hỏi: "Hà tổng quản đến tìm Vương gia sao? Vương gia lúc này hẳn là đã ngủ rồi."
Hà Lương Tài giờ phút này sắc mặt nghiêm trọng, vẻ mặt cũng tràn đầy lo lắng, nghe Dư Khánh nói vậy không khỏi kinh ngạc: "Vương gia ngủ lại nơi này?"
Đây là chuyện xưa nay chưa từng thấy.
Dư Khánh vui mừng cho chủ tử, sắc mặt vui vẻ: "Phải, Vương phi uống rượu, Vương gia ở trong chăm sóc Vương phi."
Hà Lương Tài "hể" một tiếng: "Sao lại ngủ vào lúc này chứ, có chuyện quan trọng hơn đang chờ Vương gia giải quyết kìa."
Dư Khánh vội hỏi: "Vậy để tiểu nhân vào hỏi xem sao?"
Hà Lương Tài nghĩ nghĩ, có chút khó xử. Ông theo Vương gia nhiều năm như vậy, mặc dù Vương gia không hề qua đêm chỗ thị thiếp nhưng thỉnh thoảng vẫn tìm bọn họ hầu hạ vài lần, mỗi lần đều kêu ông đi rất xa, không cho bất kì người nào đến gần, dù trời sập ông cũng không dám đi gõ cửa. Gần đây tuy là tính tình Vương gia tốt hơn nhiều,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571440/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.