Cố thị quỳ xuống, Tiết Vân Thanh trên xe lăn cũng được người nâng quỳ xuống, sau khi linh cữu rơi xuống đất, hai đoàn gia phó cũng đồng loạt quỳ xuống, trong lúc nhất thời mọi người xung quanh đều im lặng, cả con phố dường như ngừng lại, chỉ có tiền giấy vẫn bay lả tả khắp không gian.
Một người phụ nữ mang theo một thanh niên yếu đuối và hai ba chục gia phó, những người này có thể tạo ra náo động lớn như vậy ít nhất chứng minh rằng bọn họ không phải đèn cạn dầu, huống chi Tiết Trùng vốn giỏi dùng ám chiêu lại không từ thủ đoạn, bảo lão mưu hại đại ca cũng cực kì có khả năng.
Hạ Uyên trong lòng nhanh chóng cân nhắc, nói với bọn họ: "Nếu tiền Hầu gia đích thực là bị hàm oan mà chết, bổn vương nhất định đòi lại công bằng cho các ngươi, các vị đứng dậy hết đi, chúng ta vào nhà nói tiếp."
Tiết Trùng vẻ mặt lại một trận xanh trắng, thọ yến đang tốt đẹp như vậy bị hủy, quả thực là hận nghiến răng nghiến lợi. Lão vốn không muốn cho những người này đi vào, nhưng nếu không vào trong mà cứ đứng đây thì chỉ làm dân chúng tới vây xem ngày càng đông thôi. Huống chi một Nhiếp chính vương cao cao tại thượng chẳng bao giờ để ý mấy việc không liên quan tới mình này hôm nay đột nhiên tính khí thất thường muốn ngáng chân lão, làm lão nhất thời trở tay không kịp.
Hạ Uyên không để ý sắc mặt khó coi của Tiết Trùng, trực tiếp đảo khách thành chủ, tiếp đón Cố thị và Tiết Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571438/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.