Chẳng bao lâu đã đến ngày mừng thọ của Trung Nghĩa hầu Tiết Trùng, tuy rằng lão già này luôn muốn dồn Hạ Uyên vào chỗ chết nhưng dù sao cũng luôn dùng ám chiêu, đến giờ vẫn chưa thật sự xé rách da mặt. Huống chi giờ hắn còn là nhạc phụ trên danh nghĩa của Hạ Uyên, vì vậy hôm nay Hạ Uyên và Tiết Vân Chu ngồi chung xe ngựa mang theo quà mừng sang. Vừa tới Hầu phủ đã hàn huyên ngươi tới ta đi một phen, trên mặt đều là vẻ hòa nhã.
Tiết Trùng đối với trưởng tử Tiết Vân Chu chỉ biết nói suông mà không chịu xuất lực giúp đỡ này không hài lòng tí nào, nhưng ngại thân phận Hạ Uyên nên đành phải bày ra bộ mặt người cha hiền từ yêu thương con, sau khi nghênh đón bọn họ vào thì ân cần sai người dâng trà, miệng cười nói: "Vân Chu từ nhỏ chỉ biết đọc sách, Vương gia không chê y tẻ nhạt mà còn bảo vệ y như vậy, trong lòng hạ quan rất lấy làm mừng."
Hạ Uyên khẽ gật đầu: "Hầu gia yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho Vân Chu."
Tiết Vân Chu trong lòng dựng thẳng hai ngón tay cái: hai vị đều là ảnh đế cmnr.
Bên này hai người vờn qua vờn lại ngươi tới ta lui, bên kia quan viên tới sớm cũng không nhanh không chậm qua đây chào hỏi Hạ Uyên. Hạ Uyên xuyên qua đám người tới nhìn thấy Quý tướng quân vừa mới đi vào, khóe mắt không dễ nhận ra mà kéo căng. Quý tướng quân đi đến trước mặt hắn định hành lễ, Hạ Uyên khoát tay: "Quý tướng quân là nhạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571437/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.