Nguy hiểm tới quá mức đột ngột, Hạ Uyên chỉ kịp bảo vệ Tiết Vân Chu trong ngực, lập tức cảm nhận được cánh tay phải truyền đến một trận đau nhói.
Lưng Tiết Vân Chu va vào ván xe, lờ mờ nghe được bên ngoài vang lên tiếng quát: "Giết Nhiếp chính vương! Giết cẩu hoàng đế!"
Tiết Vân Chu cảm thấy không ổn, trừng mắt nhìn Hạ Uyên đang đè lên người mình: "Có rất nhiều người sao?"
Hạ Uyên nhíu mày: "Có thể là vậy."
Tiết Vân Chu thấy sắc mặt hắn sai sai, đảo mắt nhìn thấy trên vách thùng xe có một mũi tên nhọn, lúc này mới phát hiện cánh tay của Hạ Uyên bị tên xẹt qua, máu tươi theo vết cắt trên quần áo thấm ra ngoài.
Tiết Vân Chu vội đẩy hắn ra, nahnh chóng xé một miếng vải từ trên quần áo mình xuống, mặc kệ thùng xe xóc nảy mà băng bó cho hắn.
Hạ Uyên đè y lại: "Nằm úp sấp xuống."
"Được." Tiết Vân Chu miệng đáp lời nhưng tay vẫn khăng khăng băng bó tốt cho hắn.
Xe ngựa ở con đường nhỏ lao băng băng, tăng nhanh tốc độ đi về hướng cửa thành, không ngờ hai bên đường cũng có rất nhiều người mai phục, âm thanh gào thét liên tục không ngừng, cùng với thị vệ của Hạ Uyên đánh nhau kịch liệt.
Hạ Uyên và Tiết Vân Chu nằm úp trên sàn xe, bên tai thường thường nghe thấy tiếng tên bay như gió.
May mà âm thanh xé gió rất nhanh ngừng lại, hẳn là đối phương đã dùng hết tên rồi. Hạ Uyên ngồi dậy vén một góc rèm, vì xe ngựa được thị vệ vây quanh bảo vệ, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571432/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.