Nghĩ tới rất có khả năng Nhị ca bị mất trí nhớ, Tiết Vân Chu cảm thấy trong lòng hết sức buồn phiền. Bản thân làm cái đuôi nhỏ đi theo ca ca nhiều năm như vậy, chỉ cần anh ấy quay đầu lại liền nhìn thấy. Vậy mà bây giờ xuyên đến đây, ngay cả cái đuôi này anh ấy cũng quên rồi.
Cơ mà Nhị ca dù mất trí nhớ vẫn rất quan tâm chăm sóc y như trước. Tiết Vân Chu nghĩ đến mỗi cử chỉ mỗi lời nói khi gần đây của Hạ Uyên ở cùng mình, ấm ức trong lòng cũng biến mất, lại không nhịn được lăn qua lăn lại trên giường, nghĩ thầm: Nhị ca vẫn giống như đời trước, bên ngoài thì bày ra bộ mặt cha ghẻ, nhưng thực ra rất quan tâm minh, điển hình của kiểu người ngoài lạnh trong nóng, lẽ nào đây đã trở thành bản năng của ảnh rồi sao? Trong tiềm thức anh ấy vẫn có cảm giác quen thuộc với mình đi? Nếu không đã đối xử với mình như những người khác rồi...
Tiết Vân Chu tự thuyết phục mình, lúc sắp đi ngủ tâm tình lại khôi phục vui vẻ. Dù sao Nhị ca vẫn còn sống, điều này là quan trọng nhất.
Sáng sớm rời giường, Tiết Vân Chu tinh thần sảng khoái nhìn thấy lá phong rơi đỏ rực một góc sân, bỗng dưng cảm thấy thế giới thật tươi đẹp, tinh thần phấn chấn muốn bung xõa, hứng thú hừng hực chạy tới chạy lui trong viện chuẩn bị vận động, không ngờ mới bước xuống bậc thềm đã bị trượt chân ngã sml, mông và lưng tiếp xúc thân mật với bậc thang, phát ra âm thanh nặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571433/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.