Sau khi Hạ Uyên đi, Tiết Vân Chu chỉ nằm úp sấp trên giường một lát liền đứng dậy, để Dư Khánh chuẩn bị chút trà nóng và điểm tâm, vén tay áo châm đèn chiến cả đêm với đống sổ sách này, tuy là không kịp xử lý toàn bộ, nhưng ít nhất cũng xem xong sổ sách của một cửa hàng.
Đây là một cửa hàng tơ lụa, tình hình ghi trên sổ sách đều rất tốt, sau khi Tiết Vân Chu phát hiện ra một đống sơ hở thì bội phục lão cha cáo già sát đất.
Nguyên chủ một lòng cố chấp với công danh lợi lộc, đối với mấy việc vặt này dốt đặc cán mai, sau khi nhận mấy sản nghiệp này vào của hồi môn biết đâu bỏ xó chả them ngó ngàng gì tới luôn. Tới năm thứ hai phát hiện lợi nhuận giảm mạnh, mà trên sổ sách mọi thứ vẫn bình thường, không nhìn ra thủ đoạn trong đó, "Tiết Vân Chu" chắc chắn cho rằng do mình kinh doanh không tốt nên mới như vậy, tuyệt đối không nghĩ tới bản thân bị cha ruột hãm hại.
Tiết Vân Chu ngáp mấy cái liền, ngồi xem một hồi liền xem tới bình minh, mơ mơ màng màng ghé mặt vào bàn ngủ một lát rồi dậy rửa mặt.
Dư Khánh ở bên cạnh thấy sắc mặt y không tốt chút nào, trong lòng tức giận bất bình: tính tình Vương gia đúng là thay đổi thất thường, lúc trước nhìn trúng Vương phi thì hận không thể cưới người về phủ ngay lập tức, hiện giờ cưới hỏi đàng hoàng xong rồi ôm mỹ nhân về nhà rồi thì không thèm ở lại qua đêm. Hôm qua khó khăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571430/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.