Tiết Vân Chu hồn nhiên không cảm nhận được trên mặt có gì khác thường, hai ngón tay vẫn xoay bút lông thêm vài lần mới dừng lại, càng xem sổ sách lửa giận càng lớn, chỉ hận không thể mang đống đồ cưới kia ra kiểm tra hết một lượt.
Ngộ nhỡ tất cả chỗ vàng bạc châu báu kia đều là đồ giả thì không phải mình sẽ thiệt thòi lớn rồi à? Phẩm hạnh Hầu phủ hẳn là sẽ không tệ vậy đi? Chuyện này truyền ra ngoài thì thanh danh Hầu phủ cũng khong dễ nghe đâu!
Tiết Vân Chu tự an ủi mình một phen, cuối cùng kìm chế tức giận, kích động đứng dậy, quyết định ngày mai sẽ tiếp tục kiểm tra sổ sách, bây giờ sắp xếp sửa sang sổ sách rõ ràng rồi tính sau.
Tiết Vân Chu đứng lên, ngậm bút lông ngang miệng để hai tay rảnh rỗi lật sách trên bàn, thi thoảng còn hàm hồ lẩm bẩm vài câu.
"Lão già đáng chết kia, ngươi bắt nạt ta thì thôi đi, nếu ngươi dám ăn hiếp mẹ ta, ta nhất định không để yên cho ngươi!"
Hạ Uyên đứng bên ngoài không nghe thấy y đang nói cái gì, theo tiềm thức đi lên hai bước, nhìn thấy người bên trong rồi thì cực kì muốn ấn mặt y vào chậu nước để rửa sạch một phen.
Tiết Vân Chu ngồi xuống lần nữa, tay cầm bút lông lại run lên: "Lão già chết tiệt kia, ta nguyền rủa ngươi sinh con không có cúc hoa!" Nói xong sửng sốt một chút, vội vàng sửa miệng: "Không, không đúng, phải là sau này sinh con không có cúc hoa! Hừ bỏ đi bỏ đi, vẫn không tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571429/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.