Chuyển qua đó, ở cùng anh...
Tô Hạ cầm ly, ngồi xổm đánh răng. Lúc này lại nhớ tới lời Kiều Việt nói hôm qua, miệng ngậm bàn chải đánh răng mà hồn đã bay đi đâu mất rồi.
Tả Vi ngồi bên cạnh mới sáng sớm đã bị cô làm ồn. Cười khinh thường một cái, trong miệng phun bọt: "Thế nào? Bác sĩ Kiều nghĩ thông suốt rồi?"
Tô Hạ nhìn cô ấy chằm chằm, ánh mắt đó làm Tả Vi theo bản năng lùi về sau nửa bước.
"Haizz cô nói xem...", Tả Vi lấy bàn chải đánh răng, cười mờ ám: "Ở xa nhau lâu vậy rồi giờ lại muốn dọn qua ở chung? Là ai đề nghị thế?"
Tô Hạ biết cô ấy đang kích mình, nghẹn thật lâu mới nhỏ giọng nói: "...Là tôi và Kiều Việt."
"Hả?" Tả Vi giả vờ không nghe thấy.
Tô Hạ cũng bắt đầu nóng nảy, cao giọng nói: "Là tôi và Kiều Việt."
Câu này nói thật to, không chỉ mình Tả Vi, người gấu râu ria xồm xoàm ở phía đối diện cũng ló đầu ra: "Kiều Việt làm sao?"
Tô hạ vội vàng mang chậu rửa mặt bỏ chạy: "Không có gì."
Mặt mũi đều vứt hết.
Trở lại ký túc xá, Tô Hạ có chút rối rắm.
Bây giờ cô nên bắt đầu thu dọn đồ đạc, hay là chờ Kiều Việt về?
Rõ ràng là anh đề nghị, nếu bây giờ chính mình chủ động đi có vẻ rất mất giá. Tô Hạ rối rắm một lúc lâu, cuối cùng vẫn mặt dày chờ bác sĩ Kiều tới đón.
Nhưng mà bác sĩ Kiều rất bận nha...
Lâu rồi lều chữa bệnh không có nhiều người như vậy, dường như Ngưu Bối đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645995/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.