Tô Hạ ngồi ngoài cửa, nhìn chằm chằm vào con đường phía trước.
Không khí khô nóng giống như rong biển trong suốt, nhảy nhót trên con đường cát vàng, phản chiếu vào mắt làm người ta cảm thấy khó chịu.
Kiều Việt đi một đêm chưa về, cũng không biết tình huống bây giờ thế nào. Anh bận rộn cả đêm, lúc gọi điện thoại có thể cảm nhận được sự mệt mỏi của anh.
Anh nói buổi sáng sẽ về, Tô Hạ cố ý chừa lại điểm tâm. Nhưng bây giờ mặt trời lên cao rồi, nếu còn chưa về thì đồ ăn hỏng mất.
Trên đầu chợt lạnh, Tả Vi đang vẩy nước vào người cô.
Ngay cả giọt nước cũng mang hơi nóng.
"Hòn vọng phu?" Người Pháp này cũng có hứng thú với văn hóa Trung Quốc, Tả Vi nói ra điển cố chờ đợi trong tứ đại tác phẩm truyền thống nổi tiếng, đạo lý rõ ràng: "Không cần lo lắng, còn có người gấu mà."
*ý là Lev*
Vừa dứt lời, một luồng bụi bốc lên, xe jeep nhấp nhô xuất hiện.
Tô Hạ bật người khỏi ghế, chạy ra đón.
"Xí."
Ánh mắt Tả Vi tập trung vào người trong xe, ngồi xổm ở hành lang nhả khói.
Lúc mấy người Kiều Việt trở lại đã là giữa trưa ngày hôm sau. Hai người một thân phong trần, đều có chút mỏi mệt.
Tô Hạ vội vàng đem đồ ăn sáng đến, Kiều Việt vừa cầm lấy dĩa ăn liền buông, nghiêm túc hỏi: "Mok vẫn chưa cho người đến nấu cơm à?"
"Anh ấy..." Tô Hạ có chút khó xử.
"Làm sao?"
"Anh ấy đang thu thập hành lý rồi."
"Muốn đi?" Lev sửng sốt, sắc mặt cũng trầm xuống.
"Ừ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645994/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.