Tô Hạ vẫn còn đang mặc tạp dề bưng nồi: "Nó nói gì thế?"
Cho dù Kiều Việt hiểu tiếng Ả Rập, nhưng tiếng địa phương nhiều nơi khác biệt, hai thôn hàng xóm nhau mà có khi thổ ngữ cũng khác nhau rồi. Anh buông tay tỏ vẻ không rõ.
Zarrow thấy bọn họ vẫn đứng bất động, bắt đầu sốt ruột. Đôi mắt to tròn trong veo liếc trái liếc phải, cuối cùng tháo cái tạp dề trên người Tô Hạ xuống mặc vào người mình, sau đó lấy rơm kết thành vòng đội trên đầu.
Sau đó Tô Hạ cảm thấy thằng nhóc trước mặt giống như một con khỉ đang nhảy nhót.
Lắc bên trái, lắc bên phải, xoay người đẩy ngực.
...
Đang làm gì vậy?
Kiều Việt hiểu ra, kéo Tô Hạ: "Đi."
"Cái gì vậy?"
"Đám cưới."
Dường như thời gian rất gấp, Zarrow dùng lực kéo Kiều Việt chạy bước dài, thân thể nhỏ bé nghiêng ngả. Kiều Việt sợ nó ngã trên mặt đất, bất đắc dĩ xoay người ôm lấy Tô Hạ: "Đi."
Vội vội vàng vàng đi dự đám cưới châu Phi, còn mang theo một người ám đầy mùi khói dầu.
Tô Hạ vội bỏ thìa lại: "Mọi người đều đi à?"
Lúc này Kiều Việt mới hỏi Zarrow, thằng bé nghe không hiểu, tưởng bọn họ còn chưa biết là mình đang đi đâu, lại tiếp tục nhảy vòng vòng.
Cuối cùng tất cả mọi người ở lều chữa bệnh đều đến góp vui.
Vốn thôn xóm rất yên tĩnh nay lại náo nhiệt. Trẻ con chạy nhảy khắp nơi. Cũng không quan tâm thường ngày nghèo túng, mọi người đến đây chúc mừng đều mặc quần áo đẹp đẽ. Màu sắc sặc sỡ phối với ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645996/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.