Một luồng khí khác lưu động trong không khí, mờ mờ ảo ảo, mang theo hơi nóng từ từ dâng lên.
Kiều Việt cúi thấp đầu nhìn Tô Hạ, đôi đồng tử đen thẳm sâu không thấy đáy.
Tay anh hạ xuống, dừng ở chỗ xương quai xanh của Tô Hạ, lòng bàn tay tiếp xúc với lớp vải thô ráp, một nửa còn lại là da thịt nhẵn nhụi.
Băng và hỏa hòa vào nhau nóng rực.
...Gọi anh là gì?
Rõ ràng đã nghe thấy rồi.
Tô Hạ đỏ mặt, yên lặng ôm anh.
Trực giác cho cô biết, đêm nay Kiều Việt có phần nguy hiểm.
Nhưng cả hai đều đã là người lớn cả rồi, hơn nữa cô và Kiều Việt còn có giấy kết hôn đỏ hồng, việc này cũng được pháp luật bảo hộ, hợp tình hợp lý, trước sau gì cũng đến.
Trong lòng ngập tràn suy nghĩ ám muội, cảm thấy cánh tay phía sau trở nên nóng bỏng.
Đến cổ của Tô Hạ cũng đỏ ửng lên, lúc cô thẹn thùng theo bản năng cúi đầu xuống, chi tiết nhỏ này cũng bị anh nhìn thấu. Bác sĩ Kiều nhếch miệng cười, ngay sau đó, bàn tay vỗ vào mông Tô Hạ.
?!
Tô Hạ há hốc mồm, đẩy anh ra muốn chạy, bàn tay to lớn giữ cô lại đặt cô lên đùi.
Kiều Việt chỉnh lại tư thế cho thoải mái: "Không nghiêm túc chịu phạt."
Anh nâng cao tay, nhưng lúc hạ tay xuống lực cũng chẳng còn bao nhiêu: "Còn muốn chọc cười anh."
Đầu óc bây giờ trống rỗng, uổng công cô suy nghĩ nhiều như vậy, anh lại đánh mông cô, thì ra là tìm chỗ nhiều thịt trừng phạt mình.
Kiều Việt mỗi lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645990/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.