Ngoài trời không ngừng truyền đến tiếng sấm.
Cho dù trên đầu có ô che, nhưng ô bị gió thổi, vẫn bị nước mưa tạt vào.
Tay cầm ô của Kiều Việt hơi động.
"Tôi bảo này, hai người cứ đứng trong mưa làm gì? Mau đi vào đi." Ngưu Bối chạy ra ngoài, phát hiện hai người vẫn đang đứng trong mưa. Anh ta quay đầu gọi một tiếng, giọng nói hòa vào màn mưa, cũng không biết hai người kia có nghe thấy không.
Tô Hạ lấy dũng khí, nắm lấy tay đang cầm ô của Kiều Việt: "Chúng ta đi vào trước được không?"
Giọng nói mềm mại, mang theo ý năn nỉ. Cho dù cả người ướt nước mưa, tay Kiều Việt vẫn có độ ấm, trái lại tay Tô Hạ lại lạnh như băng.
Anh thả lỏng một chút, đưa dù cho cô, lướt qua người cô đi vào trong.
Tô Hạ bước nhanh đuổi theo.
Bên ngoài trời mưa rất mát mẻ, trong phòng đóng kín cửa ngược lại rất oi bức.
Kiều Việt vừa vào phòng không nói lời nào đi thẳng vào phòng tắm, Tô Hạ tay chân luống cuống đứng ngoài cửa.
Tiêu rồi, bị anh giận rồi.
Buổi chiều lúc chuẩn bị ra ngoài nghênh ngang biết bao, bây giờ về rồi thì hồn bay phách lạc. Lúc ấy quả thật đã quên nói với anh một tiếng, chỉ nghĩ mình đi nhanh về nhanh, cũng không mất nhiều thời gian.
Sai rồi.
Cô đứng sát vào góc tường, người đứng thẳng, đầu lại cúi xuống, giống như học sinh bị thầy giáo phạt.
Tiếng bước chân vang lên, Tô Hạ còn chưa kịp ngẩng đầu, đã có một cái khăn tắm to bao lấy người mình.
"A?" Trùm lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645989/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.