Năm nay khí hậu có chút khác thường, vừa hay mọi người ở đây, lo ngại nhất chính là sự khác thường đó.
Bởi vì nó mang ý nghĩa tai họa.
Đáng ra mùa mưa tháng năm tới sớm vào cuối tháng ba, cây cầu duy nhất nối tới nơi này đã sập rồi, tuy rằng đã phái một đội đến sửa gấp, nhưng ở thượng nguồn mưa mãi không ngừng, không biết bao giờ mới có thể sửa xong.
Đây lại là nơi đặc biệt khó khăn, muốn sửa chữa chủ yếu dựa vào sức người. Không có máy móc tiên tiến hỗ trợ, trong hoàn cảnh xấu, mọi thứ đều là ẩn số.
Lev tổ chức họp cùng mọi người, lúc nói tới vấn đề này, ai nấy đều trầm mặc.
"Trong lúc chưa biết khi nào cầu mới sửa xong, chúng ta mỗi ngày dùng gì cũng phải tiết kiệm, kể cả thuốc cũng vậy." Ông ta nói, "Không ai biết một giây sau sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng tiết kiệm được tới lúc nào thì hay lúc đó."
Có lẽ vì vẻ mặt của ông ta rất nghiêm túc, khiến cho Tô Hạ có cảm giác căng thẳng như đang trong thời chiến.
Lev để Mok kiểm kê lại đồ dùng trong kho, từ thuốc đến đồ ăn, xem xem có thể chống đỡ được mấy ngày nữa.
Sau một tuần đóng quân chữa bệnh, người ở đây dần dần cũng tiếp nhận bọn họ, không phòng bị như trước đây, khi được chữa bệnh cũng đem chút đồ tới để cảm ơn.
Ví dụ như hai bó rau, ví dụ như mấy củ khoai tây.
Nơi đây vốn rất nghèo, hành động đó của bọn họ xem như rất rộng rãi rồi.
Trước đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645991/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.