Nói thật.
Chuyện cô thèm muốn chồng mình không phải chuyện ngày một ngày hai.
Bí mật này đổi lại để người khác nghe được chắc chắn sẽ cười ha ha, giống như lời cô bé Tô Thần nói: "Chồng là sinh vật dùng để thưởng thức, có thể nhìn có thể sờ, sao lại phải thèm muốn?"
Bây giờ đừng nói thưởng thức, cô cùng Kiều Việt cũng chưa bao giờ cùng nhau đùa giỡn.
Cô giận dỗi lấy khăn lau mặt, nhìn mình trong gương bỗng trở nên rất dễ nhìn.
Không biết có phải gần đây được chăm sóc chu đáo hay không, nhưng chắc chắn là vì Kiều Việt đã trở lại. Cho dù có xảy ra một chút chuyện, nhưng tinh thần so ra tốt hơn so với lúc trước nhiều.
Làn da trong suốt, rất có phong thái.
Cô ngậm bàn chải đánh răng: "Hì hì."
Ở trong toilet loay hoay một hồi, Tô Hạ cả người khoan khoái: "Tắm xong rồi ~."
Kiều Việt mặc quần áo ở nhà, đầu tựa vào thành giường, mười ngón tay đang đặt lên quyển sách nhìn sao cũng thấy đẹp.
Khoan đã,
Hình như cô vô tình đặt ở đầu giường một quyển sách.
Tô Hạ kêu một tiếng liền lẻn đến bê giường, vươn tay ra: "Đưa cho em đưa cho em. Không được xem!"
"Bản ghi chép Bác sĩ không biên giới."
Kiều Việt đưa tay lên, Tô Hạ liền với không tới.
Anh duỗi thẳng cánh tay, cúi đầu hỏi cô: "Cảm thấy hứng thú với công việc của anh lắm, hửm?"
Tiếng "hửm" phát ra từ giọng mũi của anh, Tô Hạ nghe xong cảm giác cả người cảm thấy tê rần. Cô đỏ mặt: "Em đọc nhiều sách không được sao?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645980/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.